Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013

So kền kền

So kền kền


- Đọc báo nước ngoài thích thật. Họ chả sợ và kiêng nể ai cả.Chửi tuốt.

- Ừ thì thích. Mà bọn chúng nó toàn nói quá sự thật thôi. Một lũ vô đạo đức.

- Bác cứ ác cảm thế nào chứ, em thấy so với báo Việt Nam thì có dám nói gì đâu. Không cho đăng còn lâu mới dám. Loe ngoe là mất cần câu cơm ngay.

- Ừ thì dám. Lũ ấy chỉ rặt một bọn bất lực, chỉ đâu đánh đó. Thế theo ông một lũ vô đạo đức với một lũ bất lực thì kẻ nào tệ hơn kẻ nào hử?

...

Chia tay

Chia tay


- Anh ra ngoài chút cho em thay đồ đi anh!

Bước ra khỏi, cửa đóng sầm lại. Kèm theo tiếng quát:

- Đi về đi, tôi không yêu anh nữa. Chúng ta chia tay từ hôm nay.

- Nhưng em phải mở cửa ra cho anh nói vài câu chứ, ui da...

- Không nói gì hết á. Chia tay là chia tay nhá.

- Anh xin em mở cửa cho anh, thế này anh sao chịu nổi. A, ui...

- Anh không về tôi hô hoán lên bây giờ. Có chịu về không?

- Được, để anh về. Mà tay anh kẹp cửa nãy giờ, đau lắm em ơi.
Hu hu...

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Hôi bia

Hôi bia


Bia có hôi không
Không! Chắc chắn không
Vì hôi thì ai dám uống
Uống với bộ mặt sung sướng
Một lương tâm không
mất tiền


Hôi xăng, hôi của... tất tần tật
Những cuộc đánh hôi chết người đổi cho mạng chó
Những cuộc chửi hôi gắn mác là tranh luận
Ai cũng cho mình là
bố tướng
Điều mình đang nói nhân danh
đạo đức
sự thật
công lý
...
Cái danh sách hôi thối đến vô cùng


Người ta ca thán xã hội nhiễu nhương
Người ta giương mắt đứng nhìn
Người ta say đòn ném đá đến chết
trên mạng ảo
Họ xả rác, không hề dọn, bịt mũi và chửi rác thối...
Và tất nhiên họ chưa hôi


Bia hôi có ngon không
Biết đâu chỉ là trò xổ hàng
ngày thứ 6



Ai đó gọi mùa đông là nỗi nhớ

Ai đó gọi mùa đông là nỗi nhớ


Đông về những đêm đầy gió, đêm lạnh hơn cảm giác, đêm dài hơn một giấc mơ.

Đông về, trên con đường như dòng chảy ánh sáng cứ mải miết trôi vô định. Gió trườn qua vai như một lần chạm nhẹ. Thật nhẹ mà chạm đến tim. Nhịp đập bỗng chậm, bỗng nhanh, bỗng thắt lại như ai bóp chặt. Tim chai cứng và nặng trịch hoài niệm, một tảng đá không dễ ném đi

Đông về trên những mái nhà vẫn ríu ran chim kêu buổi sáng. Nắng đầy cả căn phòng, xuyên qua lỗ thủng trên mái. Mà phòng vẫn không thể ấm lên.

Đông về, con hẻm co mình trong nỗi sợ bị bỏ quên. Những bước chân quên lối hay đã quen một con hẻm khác. Nhiều gia đình dọn đi, người mới thay chỗ. Những con người mới đến câu chuyện vẫn cũ rích như vậy. Vẫn cãi cọ và vẫn yêu thương. Dẫu sao ở đó vẫn có một chốn đi về

Đông về nhớ đông miền cũ. Những ngày đông rét cắt da cắt thịt không quen cho người miền nắng. Gió khô và thông thốc, cảm giác gió cứng như những mũi dao xuyên qua thân mình và những hình bóng khác. Đông ở đây chỉ nắng và nắng. Đến vị lạnh của gió cũng chỉ đủ ôm xiết, đủ quên đi cảm giác hơi ấm khác đã quá vãng rồi.

Đông về. Nỗi nhớ như cô nàng đanh đá. Gọi tên kỷ niệm thì quát nạt, điểm danh từng hình ảnh trong ký ức không để thiếu điều gì như một kẻ thù dai. Gặp hình ảnh đã mờ, đã nhòa lại cố tô đậm bằng thúc giục. Cố đánh thắng lãng quên bằng cách bắt nó thức dậy.  Canh chừng không để lãng quên chìm trong giấc ngủ. Có biết đâu nỗi nhớ ngủ gật vì quá mệt. Có những thứ nó vẫn phải quên.

Đông về. Nếu đã từng giữ trong lòng một tình yêu nào đó. Một khờ dại nào đó. Một phí phạm nào đó... Một đòi hỏi quay lại để yêu thêm nào đó. Đó là cuộc điểm danh vô nghĩa cho bất cứ ai.

Đông về với nửa cuộc đời chạm tay bằng sự chậm trễ. Thời gian có ác cảm với sự chờ đợi. Nó chạy rất nhanh, lại thường chế giễu kẻ đứng yên một góc, đợi. Có thể không ai đến. Có thể thời gian sẽ chán chường với cuộc đi của mình. Nhưng nó không thể đứng lại ngắm nhìn chính mình.

Đông về. Những cuộc thiên di có bao giờ chỉ là sự trốn tránh. Những cuộc thiên di mang đầy thông điệp về sự cho và nhận. Về cái chết và tái sinh. Về những vòng đời phải hoàn thành sứ mệnh. Về những bến đậu chỉ dành cho sự hy sinh và kết nối giống nòi.

Đông về. Má đôi mươi đỏ rực vì gió trên đường. Mắt đôi mươi sáng tươi vì phía trước là chân trời mới, trải nghiệm mới, bước chân mới. Cuộc sống cứ hừng hực như thần thái dương mỗi sáng. Và chầm chậm trôi về đêm dưới ánh sáng trăng mềm.

Đông về. “Ai đan áo người đi”. Em đan như một sự níu giữ và dặn mình gìn giữ. Mỗi tình yêu như là một chiếc khăn len mùa gió. Người này cố thắt chặt nút còn người khác cố tháo tung ra.

CVK


Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Trung Quốc xác lập vùng nhận dạng... vũ trụ





Hoạt động bồi thường là hoạt động bình thường của các cơ quan chức năng

1. "Hoạt động bồi thường là hoạt động bình thường của các cơ quan chức năng"
Clip: VTC14_3 năm, Nhà nước bồi thường hơn 8 tỷ đồng cho người bị oan sai

2. Đề xuất 70% tiền phạt đưa lên công an và chi cho công an - BTC
Clip: VTC14_Đề nghị tiếp tục bồi dưỡng CSGT làm việc ngoài giờ

3. Để ngô rang, đậu nành rang có những đặc tính như cà phê, nhà sản xuất hay chủ quan cà phê phải dùng đến các loại hóa chất phụ gia như caramen tạo màu, bột làm đặc sánh cà phê...
Clip: VTC14_Nỗi lo cà phê giả

4. 500 sản phẩm đầu tiên đã được gửi tặng cho đồng bào chiến sĩ Trường Sa
Clip: VTC14_Bóng đèn LED của người khuyết tật: Chật vật vì thiếu vốn

5. Tâm lý mới là đẹp đang phổ biến trong đại bộ phận người dân khi nhìn vào di tích.
Clip: VTC14_Giáo dục giá trị di sản trong cộng đồng

6. Người lạo động đang hưởng trợ cấp thất nghiệp tham gia các khóa học nghề sẽ nhận được hỗ trợ
Clip: VTC14_Những chính sách có hiệu lực trong tháng 12

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Lặng im


Lặng im 

Trong một triển lãm nghệ thuật lấy đề tài là điêu khắc Champa, do các bạn trẻ ngoài Hà Nội tổ chức. Một "bác nghiên cứu về Champa" đã nhận xét là "những tác phẩm này làm mất đi rất nhiều giá trị của Champa". Chuyện này làm C&M nhớ lại ba mẩu chuyện nho nhỏ khác:

1. Cách đây không lâu trang C&M cũng được một chuyên gia nghiên cứu Champa nhận xét là "hồ đồ, võ đoán"; "không phải nghiên cứu Champa đúng nghĩa". Mình đồng ý và comment lại với ý hoàn toàn cầu thị. Cụ thể là xin chuyên gia chỉ cho chỗ nào sai để biết mà sửa. Tuy nhiên sau không ít lần xin chỉ giáo, C&M chỉ nhận được sự lặng im.

2. Cũng chuyên gia trên bị một bạn trẻ bắt giò trong một bài viết. Với lời lẽ của một kẻ bề dưới, bạn trẻ mong muốn chuyên gia có một lời giải cụ thể cho thắc mắc của bạn ý về tính không logic của chứng cứ trong bài viết. Tuy nhiên rất lâu sau như câu chuyện số 1. Bạn trẻ cũng chỉ nhận được sự lặng im.

3. Một bạn trẻ ra một cuốn sách về trang phục cổ Việt Nam. Vị chuyên gia kể trên cũng lao vào bắt giò cuốn sách. Cuối cùng đúng sai, thực hư đâu chưa thấy. Chỉ thấy một đồng nghiệp của vị chuyên gia nói với ông ấy rằng: 
- Hồi tuổi bằng tác giả, chúng ta cũng chưa làm được cái gì ra hồn đầu ông ạ!

Chuyên gia lặng im...


CHAMPA AND ME